Kết quả tìm kiếm cho "Ký ức sông quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 833
Sở hữu chiều cao kỷ lục 2,28m, lúc sinh thời, ông Trần Thành Phố (ở Bắc Ninh) không cảm thấy tự ti mà luôn vui vẻ và hòa đồng, trò chuyện tếu táo với mọi người.
5 giờ 30 phút, khi đảo ngọc Phú Quốc còn chìm trong giấc ngủ, anh Nguyễn Minh Đức (hướng dẫn viên du lịch) đến đón chúng tôi tại khách sạn. Theo lịch trình, đoàn khám phá làng chài Rạch Vẹm và mũi Hàm Rồng - nơi được ví như vương quốc sao biển giữa biển trời Tây Nam.
Tháng Ba, khi cái se lạnh cuối xuân dần nhường chỗ cho nắng ấm, ven sông Hồng đoạn qua Ba Vì (Hà Nội) giáp với Phú Thọ lại rực lên sắc đỏ của hoa gạo. Những tán cây cao vút, cành khẳng khiu, bỗng bừng nở, thắp lên những “đốm lửa” giữa không gian rộng mở của vùng ven sông, tạo nên một bức tranh thiên nhiên mộc mạc.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Hai địa danh Hà Giang và Hội An vừa lọt top các điểm đến đẹp nhất thế giới năm 2026. Quả thực, nếu Hà Giang là vẻ đẹp của không gian, thì Hội An lại là hiện thân cho vẻ đẹp của thời gian.
Dọc theo dải đất ven biển Lâm Đồng, những ngôi đình làng, dinh vạn lặng lẽ tồn tại như chứng nhân của lịch sử.
Khi phố đêm Hà Tiên sáng đèn, nhiều người lao động nghèo bắt đầu mưu sinh. Từ người chạy xe lôi đến bán vé số, quầy nhỏ ven chợ, họ len lỏi giữa dòng người để kiếm từng đồng thu nhập, duy trì cuộc sống gia đình.
Từ phương tiện quen thuộc chở nông sản, rơm rạ, nông cụ trên cánh đồng quê, xe trâu ở Hợp tác xã Sinh Dược (Gia Viễn, Ninh Bình) nay đã trở thành trải nghiệm du lịch cộng đồng độc đáo. Từng chuyến xe trâu chậm rãi đưa du khách đi qua đường làng, cánh đồng, sân phơi... trong nhịp sống bình dị của nông thôn Bắc bộ.
Từ một chiếc điện thoại và những chuyến đi khám phá quê hương, chàng trai trẻ Lê Hải Băng - Facebooker “Băng Tồ Tồ” đang góp phần đưa hình ảnh núi non, đồng ruộng và đời sống mộc mạc của người dân An Giang đến gần hơn với cộng đồng mạng.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Trong không gian kỷ luật, nghiêm trang của doanh trại quân đội, những khu vườn rau xanh mướt chính là nét chấm phá dịu dàng, mang đến cảm giác gần gũi, đời thường, ấm áp.